Cô Vũ Thị Cẩm Tiên – SuperKids Hoàng Văn Thụ

 

Tôi tên là Vũ Thị Cẩm Tiên, hiện đang là giáo viên mầm non, cái nghề mà mọi người vẫn thường nói vui là “gõ đầu trẻ”. Sau khi tốt nghiệp lớp 12 cũng như các bạn cùng trang lứa háo hức chọn lựa ngành nghề mà mình yêu thích, bản thân tôi chọn nghề mầm non vì chỉ nghĩ đơn giản học sư phạm mầm non để sau đi dạy trẻ vì các bé đáng yêu và ngoan ngoãn. Suy nghĩ đó đã thay đổi ngay sau khi tôi là sinh viên và khiến tôi dần hiểu ra rằng việc chăm sóc nuôi dưỡng và giáo dục trẻ mầm non không hề đơn giản. Ngoài các môn về năng khiếu như vẽ, đàn, hát, múa… chúng tôi phải học các môn về đại cương của bộ giáo dục và đào tạo, các môn về phương pháp chuyên ngành từ việc dạy trẻ học múa, hát như thế nào, vẽ ra làm sao, thể dục, ăn uống, sinh hoạt… Đặc biệt là về tư tưởng lẫn đạo đức nghề nghiệp của một người giáo viên. Công việc càng khó khăn hơn nữa khi tôi tham gia các đợt kiến tập, thực tập ở các trường mầm non để rèn luyện về kỹ năng và tay nghề. Cả ngày phải quần quật với bao nhiêu công việc ở nơi thực tập, tối về lại thức thật khuya để làm đồ dùng đồ chơi cho trẻ và soạn giáo án… Sự vất vả đó đã khiến tôi muốn bỏ cuộc nhưng nghĩ về bao công sức mình bỏ ra thì mình phải càng cố gắng.

Cuối cùng, cũng đến ngày tôi tốt nghiệp ra trường. Tôi xin vào một trường mầm non tư thục, chỉ những ngày đầu đứng lớp tôi đã thấu được sự vất vả của nghề “làm dâu trăm họ”. Áp lực về dạy học và chăm sóc, áp lực nặng nề nhất đó là trách nhiệm. Có muôn vàn những tình huống mà chúng tôi phải đối mặt hàng ngày, có lúc tôi đã muốn bỏ nghề vì áp lực thế nhưng rồi nhìn những khuôn mặt thơ ngây, nụ cười trong sáng và những đôi mắt trong veo của trẻ đã khiến tôi vượt qua tất cả. Tôi không mong gì hơn là nhận được sự cảm thông và chia sẻ từ phía phụ huynh để giảm bớt áp lực và cùng chung tay chăm sóc và bảo vệ trẻ một cách tốt đẹp nhất.